Chuyển đến nội dung chính

1 - PHƯƠNG TIỆN.

1 - PHƯƠNG TIỆN.
Ở đâu đó…
Trong thế giới của 84.000 kinh sách Nhà Phật, đã được liệt kê không gọi là thừa (bao gồm tiểu thừa và đại thừa). Ta còn lắng đọng lại một thuyết ngôn dụ thính như: “Tất cả mười phương tam thế các chư Phật, đều quán bằng tai không có lối mòn nào khác”!. Phần lớn trong chúng ta, bất kể tri thức vơi đầy, đều có thể đo, lường… được rằng:
Quan điểm của Nhà Phật đối với cõi phù sinh của nhân thế, vốn “bất khả thuyết, và vô sở tri”!?. Lý do như thế, nên ở đây tôi chỉ sử dụng phương tiện đó (thính giác), để mô phỏng hóa hiện tượng, phản ảnh lên công cụ nào trong cõi phù sinh này, chứ sở dĩ không phải ở nơi bên kia địa phương vốn là đất Phật. Qua đó, hy vọng phép hóa dụ ấy sẽ tạo thành công cụ dẫn nhập trật tự cho những bài tiếp theo.
Hóa ra, cõi phù sinh này chẳng qua được phù trợ nhờ phương tiện là 5 giác quan để tạm sinh tồn cả thôi! Từ đây ta nhận diện phương tiện phù trợ quan trọng nhất chính là khứu giác. Bởi hơi thở là phương tiện đầu tiên phù trợ ta chào đời với tiếng khóc ký sinh. Và cũng chính hơi thở đóng vai trò cuối cùng thôi phù trợ ta lúc trối lời vĩnh biệt mà quy tử. Thế rồi 5 phương tiện đó như 5 con thuyền, phù ta theo dòng đời suốt một cuộc - phù - thế - nhân - sinh.
Thế nhưng những ai chợt ý thức được thân phận kiếp phù sinh một khi đã rong chơi theo dòng đời đó. Họ tận dụng những phương tiện đó trong suốt cuộc lãng du một cách tốt nhất như: Họ hòa nhịp hơi thở tương giao, tương tác những cảm xúc, chia sẻ sự thi vị, lắng nghe để cảm thông, và nhìn nhận lòng vị tha… Để rồi, họ phải thốt lên đầy ngỡ ngàng nơi bến đục cuối dòng đời với 3 từ; “kiếp phù du”! Đã có được mấy ai ý thức được kiếp phù sinh để tận sống như thế? Cho dù đại đa số thế nhân sinh tồn một cách vô ý thức, trôi lạc giữa dòng đời này… Và bỏ mặc thế sự, rồi nơi cuối dòng đời, dù trong dù đục. Một khi quy tử, đã khác gì nhau đâu?
Lòng trắc ẩn thổn thức… Kiếp phù sinh trong cuộc thế nhân đã như thế. Biết nơi đâu giữa dòng đời là cửa thần phù (phù thần) ngang qua cõi Phật, hòng rẽ bến mê mà mô phỏng để tìm về? Bởi thế cuộc sinh tồn hôm nay. Tất cả thế nhân đang quay cuồng, nơi cuối dòng ngàu đục, chờ thời khắc quy tử.
Thật ra, trong cuộc mưu sinh đầy tất bật, với biết bao cái nợ cơm áo đời thường. Đã có những lúc giữa dòng đời ngược xuôi của kiếp phù sinh đó. Chúng ta từng vô tình lướt ngang qua, lối rẽ vào cửa thần phù, một đôi lần! Điều đó cũng đã xảy ra giống như trong chừng mực nào đó của những dòng chia sẻ này vậy. Qua những dòng khô cứng, nhàm đều giữa những con chữ rối rắm ở trên. Đâu đó, ta đã bỏ và lướt qua cửa thần phù!
Như dòng trích dẫn lại đây:
“Ở đâu đó…
Trong thế giới của 84.000 kinh sách Nhà Phật, đã được liệt kê không gọi là thừa (bao gồm tiểu thừa và đại thừa). Ta còn lắng đọng lại một thuyết ngôn dụ thính như: “Tất cả mười phương tam thế các chư Phật, đều quán bằng tai không có lối mòn nào khác”!”.
Riêng dòng trích dẫn này cũng đã phản ảnh rất rõ rằng; Câu dụ thính đó nằm lẫn giữa muôn vàn những pháp ngôn của Nhà Phật, rất dễ bị lướt qua trong quá trình ta tiếp nhận tri thức bằng thị giác. Riêng cái phương tiện phù thính này chính là cửa thần phù, để ta vượt qua bể khổ của kiếp phù sinh nhân thế.
Thường thì trong cõi phù sinh. Thế nhân chúng ta trao đổi, tương tác, phù trợ với nhau qua 2 phương tiện là Thị giác và Xúc giác. Như tác giả chuyển giao tri thức bằng xúc giác. Độc giả tiếp nhận qua Thị giác. Từ đây suy ra… Những tri thức mà nhân loại chúng ta nói chung, thường được nhận và tích lũy qua thị giác bằng cách; Đọc từ sách vở của các thế hệ trước truyền lại. Trong khi theo quan điểm của Nhà Phật thì 5 giác quan đó chỉ là Ngũ Tặc. Sự thu nạp tri thức đó vốn không đủ và đong đầy khiếm khuyết. Tự mỗi cá nhân phải biết sàng lọc. Hơn nữa, giai đoạn mà xã hội ta đang sống hiện nay phản ảnh: Phương tiện ngôn ngữ nhân loại chúng ta vốn đã nghèo nàn, nay lại càng xơ xác hơn! Thậm chí đã hóa thô kệch và có biểu hiện ô nhiễm trầm trọng.
Và cũng phỏng theo những dòng vừa trích dẫn lại thì Phật dùng phương tiện “Phù Thính”. Và đây cũng chính là lối mòn duy nhất.
Từ đây nhìn lại bắt đầu từ… trong Tâm. Sự sống bắt đầu phát sinh, kết tinh trong lòng mẹ. Phương tiện phù sinh đầu tiên chính là âm thanh. Nó được tương tác qua nhịp đập của con tim người mẹ với bào thai để hình thành sự sống ban đầu. Để rồi khi chào đời, âm thanh của tiếng khóc đầu tiên cất lên khai sinh cuộc sống. Ngay lập tức âm thanh từ mẹ hòa nhịp vỗ về. Âm thanh của lời ru, nhịp nôi, tiếng võng… hòa điệu cùng nhịp sống của vũ trụ luôn theo suốt trọn cuộc phù sinh. Thậm chí âm thanh còn theo phù trợ mãi, theo mãi… Tận khi ta đã bỏ lại sau lưng kiếp phù sinh cùng nhân thế. Âm thanh vẫn du dương, gõ nhịp, ru thể phách, dìu theo linh hồn, hòa điệu luân hồi cùng hóa công qua tiếng mõ lời kinh đưa tiễn, vẳng tận thinh không…
Điều tôi muốn đến ở đây chính là âm thanh của âm nhạc!
Như ở đầu bài viết này, ta có nói đến việc mô phỏng theo “đạo phù” nào đó? Mà Phật đã dùng pháp ngôn, hóa dụ cho kiếp phù sinh nhân thế này qua lối mòn “quán bằng tai (thính giác)”. Như thế, qua 5 phương tiện phù trợ cho kiếp phù sinh này. Ta đã kiến giác! Đã thấy được chí ít trong Ngũ Tặc, ta thấy được giác… Thính mà ta quen nghe mô tả là kiến giác. Đã “gặp (ngộ)” được nẻo Thần Phù trong cõi phù sinh với tên gọi là giác ngộ!!
Không khó khăn lắm để ta nhận ra lĩnh vực tiếp theo để khai thác đấy phải là âm nhạc. Cung thứ 2 trong 7 loại hình nghệ thuật, bởi âm nhạc chính là lĩnh vực dành cho tất cả. Không loại trừ người sang kẻ hèn. Mặc người trí, kẻ ngu. Cho dù có là Beethoven, Mozart… Tiếng sáo Trương Chi hay là sáo mục đồng. Hoặc em bé nằm nôi của bất kỳ chủng tộc nào. Từ văn minh đến tận rừng sâu, cũng đều cảm nhận được nhịp điệu và âm nhạc. Thậm chí đến muông thú, cỏ cây, sỏi đá. Vân vân và v.v… Muôn vật cũng hòa cùng nhịp điệu của “Hóa Công”.
Hy vọng qua nhận diện được chân giá trị của phương tiện phù sinh đó. Chúng ta sẽ nắm bắt được tần số giao động cộng hưởng. Qua đó, nghe được âm ba của vũ trụ, dự nghe nhạc trời. Và sau cùng là hòa vào nhịp luân vũ của muông trùng… đến muôn trùng…
Bởi đó là nghệ thuật. Và đồng thời cũng là nẻo của Đạo, dìu thế nhân chúng ta bước qua kiếp phù sinh, đã luân trải biết bao cuộc bể dâu, nổi trôi...

.
Bạn đọc có thể tự do chia sẻ.
https://www.facebook.com/kysuphiabenkia/posts/283104472175373


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

33 - TRUY TÌM... NGUYÊN NHÂN

Vừa bước qua ngưỡng cửa của Kỷ Nguyên Mới. Nhân loại chúng ta hôm nay chợt ngỡ ngàng. Khi những thế hệ hôm nay, đang phải đối đầu với một thế giới đầy hỗn loạn cùng một tương lai vô định hướng!? Hai công cụ hiện đại nhất của nền khoa học chuyển giao từ kỷ nguyên vừa qua là Thuyết Tương Đối và Thuyết Lượng Tử. Đã tỏ ra bất hợp tác cùng sự phát triển cho một tương lai sáng sủa của nhân loại như đã từng được kỳ vọng nơi cuối kỷ nguyên vừa qua! Như thế, bắt buộc ta phải quay trở về quá khứ đó. Để truy tìm lại những thành phần chi tiết nào, mà các thế hệ trước đã từng bỏ sót qua, đối với hai học thuyết này? Qua đó, nhân loại chúng ta mới có thể vận hành mà phát triển đến tương lai của kỷ nguyên mới cho được. Bởi nhân loại chúng ta đang đứng trước một cận cảnh tương lai bị đào thải, đối với quy luật của vũ trụ đang bỏ rơi khá xa. Và nơi địa phương của miền quá khứ gần nhất. Ta bắt gặp "kẻ cuối cùng của bộ tộc lượng tử"; Richard Faynman (1988). Vì tương lai của cả nhân loại. ...

34. LỐI TẮT

34 - LỐI TẮT QUA KHOA HỌC (Rất Nhiều Chông Gai...) Trước khi tiếp tục tham khảo bài viết này. Tôi có một đôi lời cùng các bạn đang tham khảo như sau: Tôi biết đề tài khoa học vật lý là khô khan như... sa mạc vậy! Thế nhưng ta không vượt qua sa mạc này, e rằng con đường tắt có rất nhiều chông gai đang chực chờ..., kể cả tôi! Bởi vì tôi nhất định làm việc phải làm. Đó là hợp nhất giữa khoa học và tôn giáo. Như thế, nếu ta không ý thức được nền móng của các bài viết sắp đến như thế nào. Ta lại dẫm vào dấu chân cũ ngàn đời nay là... lại lạc gốc rễ từ cội nguồn. Lại tiếp tục trôi tự do... tới tương lai đầy bất trắc. Có một sự thật ngay trước mắt là những đề tài sắp đến như những Ma Trận đầy huyền ảo, như hư như thực, không biết đâu là huyễn hay thực cảnh nữa vậy. Lúc đó sẽ vấp phải đầy rẫy thành phần ném đá vào trang này là có thực! Người ta sẽ ném vào cái chân lẫn cái hư, rối loạn tất cả. Lúc đó, tôi buộc phải chỉ dành riêng trang cho những nhà chuyên môn mà thôi. Tôi rất mong ...

29 - ĐIỂM LƯỢC CUỐI SỬ

Phàm, Chân Nhân Bất Lậu Tướng! Như thế, ta xét thấy trong giai đoạn Tranh Bá Đồ Vương giữa Quang Trung và Gia Long thì tướng mạo của Vua Quang Trung là quá hiển lộ rồi vậy. Kể ra thì Vua Quang Trung vừa Hiển Danh lẫn Lậu Tướng trong trang sử của giai đoạn này. Thế nhưng, Những nhân vật bất lậu tướng thì xét như tôi đã có trình bày qua là: 1. Nguyễn Gia Thiều 2. Nguyễn Thiếp 3. Nguyễn Du Như ta đã biết, những nhân vật được liệt kê trên đây vốn đều là ẩn sĩ của thời cuộc cả. Giữa lúc thế sự loạn ly, thiên hạ cuồng loạn trong cuộc tranh bá đồ vương, thi nhau lưu danh sử sách. Họ nhìn rất rõ những; "Gót danh lợi bùn pha sắc sạm" đó. Ba kẻ cuồng nhân, vốn chung một dòng máu Lạc này. Đã rũ bỏ tất cả thế sự, mặc ai đắm chìm trong cơn mê loạn. Quyết xa lánh tiếng cười của người đời, rủ nhau vào tận chốn thâm sơn, khóc cùng Quỷ Núi! Tam cuồng, đã tiềm ẩn sâu trong trang sử đến độ..., những thế hệ của hơn 200 năm về sau đó; Không có thể nhận diện ra chân tướng của họ cho được! Bởi họ ...